Hôm thứ Hai vừa qua (28/9), với sự kiện ông Tập Cận Bình phát biểu tại Hội nghị Liên Hiệp Quốc, đồng thời là ngày cuối cùng trong chuyến công du Mỹ của ông, Những người bạn của Pháp Luân Công – một tổ chức phi lợi nhuận tại New Jersey đã dùng cả trang quảng cáo của báo để đăng “Thư công khai gửi ông Tập Cận Bình”. Dưới đây là toàn văn bức thư:

Thư gửi Ngài Chủ tịch Tập Cận Bình

Chủ tịch Tập tôn kính: Xét thấy sau khi kết thúc bài phát biểu tại Hội nghị Liên Hiệp Quốc, Ngài sẽ kết thúc hành trình công du nước Mỹ, chúng tôi mong Ngài hãy bỏ chút thời gian suy nghĩ xem, với vị trí là Lãnh tụ của đất nước Trung Quốc, Ngài muốn để lại dấu ấn gì trong lịch sử.

Xin cho phép chúng tôi được giới thiệu sơ qua về mình. Chúng tôi là Những người bạn của Pháp Luân Công, đại diện cho hàng triệu người ủng hộ Pháp Luân Công ở Mỹ cũng như trên toàn thế giới. Cho dù bản thân chúng tôi không phải người tu luyện Pháp Luân Công, nhưng chúng tôi nhận thấy “Chân, Thiện, Nhẫn” là giá trị phổ quát của toàn nhân loại, có ảnh hưởng vô cùng tích cực với thế giới.

Chúng tôi cũng chú ý đến việc Pháp Luân Công đã trở thành một phong trào về đạo đức và tinh thần có sức ảnh hưởng lớn nhất trên thế giới hiện nay.

Trong thời gian 16 năm qua, việc bức hại quy mô lớn không ngừng nhắm vào những người tu luyện Pháp Luân Công ở Trung Quốc đại lục, và họ luôn dũng cảm đối kháng lại bằng biện pháp phi bạo lực. Theo Báo cáo của Freedom House năm 2015 (tổ chức phi chính phủ quốc tế theo dõi tiến trình dân chủ hóa toàn cầu), trong 10 năm, từ năm 2002 đến 2012, “có 100 ngàn học viên Pháp Luân Công bị đưa vào trại cải tạo lao động và nhà lao, họ trở thành quần thể bị xúc phạm nhân phẩm lớn nhất quốc gia này.”

Trong 16 năm này, những người tu luyện khí công ngồi tọa thiền tập thể dù chịu cảnh bị đàn áp dã man nhưng họ vẫn không nản chí. Chúng tôi thấy trong báo cáo ghi có hơn 3.800 người tu luyện nam nữ vô tội vì bị cực hình phải chết trong nhà lao. Hàng chục ngàn người từ bị hủy hoại thân thể đến tàn phế. Trên thực tế, do tình hình thông tin từ Trung Quốc truyền ra nước ngoài gặp nhiều khó khăn nên hiếm ai có thể biết được con số chính xác. Nhưng chúng tôi biết rõ có vô số người đã bị mất tích sau khi bị câu lưu và bắt giữ. Số phận của họ chắc chắn kinh khủng hơn so với những gì chúng tôi có thể tưởng tượng được.

Vào năm 2006, vị luật sư nhân quyền quốc tế là David Matas đã cùng với ngài David Kilgour, nguyên Quốc vụ khanh Canada phụ trách khu vực châu Á – Thái Bình Dương, đã thực hiện hoàn thành một phần Báo cáo điều tra liên quan đến tội ác mổ cướp nội tạng sống học viên Pháp Luân Công. Theo Báo cáo điều tra, từ năm 2000 đến 2005, những người tu luyện Pháp Luân Công là nguồn nội tạng duy nhất có thể trong 41.500 ca phẫu thuật cấy ghép nội tạng.

Các chuyên gia nhận định, ngày nay Trung Quốc vẫn đang tiếp tục hoạt động mổ cướp nội tạng sống học viên Pháp Luân Công, cho dù hiện nay con số người thiệt mạng chưa có điều tra rõ ràng.

Một người cho dù không cần có tôn giáo hoặc tín ngưỡng cũng đồng ý với quan điểm này: Bất cứ chính phủ nào tham gia vào hành vi mổ nội tạng sống mà bản thân người bị mổ không đồng ý là đã đi quá giới hạn về sự tôn nghiêm của con người. Ngài luật sư David Matas đã nhận xét: “Đây là tội ác khủng khiếp chưa từng có trong lịch sử loài người.”

Chúng ta hãy để tay lên ngực và tự hỏi: Kẻ nào đã gây ra thứ tội ác chống lại loài người mà không ngôn ngữ nào có thể miêu tả nổi này? Tại sao những điều này lại được phép xảy ra? Làm sao mà một chính quyền như thế có thể tồn tại được dưới khung trời có lương tri?

Thưa Chủ tịch Tập, Ngài là Nguyên thủ một quốc gia được kế thừa sự phong phú dồi dào về di sản văn hóa. Mảnh đất đó đã trải qua những vinh quang và cả loạn lạc. Trong quá khứ 60 năm trước, Đảng Cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) theo chủ nghĩa vô thần cho rằng tinh thần và niềm tin đạo đức của Trung Quốc cổ đại không có tác dụng gì.

Nhưng hiện nay ĐCSTQ cần hiểu: Chính nhờ những giá trị đạo đức truyền thống này, ví dụ như lương thiện, vinh sự, chính trực, nhường nhịn, mới làm cho văn minh Trung Quốc trở nên vĩ đại, vì thế bất cứ sự khiêu khích nào với những giá trị này đều tuyệt đối không thể là chính nghĩa. Khi một xã hội không có những giá trị này thì liệu còn lại những gì? Nó chỉ còn lại chủ nghĩa trọng vật chất vô nghĩa mà đi cùng nó là sự lên ngôi của cái ác, lừa đảo và khủng bố.

Thưa Chủ tịch Tập Cận Bình, hiện nay Ngài phải đối diện với một lựa chọn. Những học viên tu luyện Pháp Luân Công bao nhiêu năm qua không ngừng phải sống trong cảnh khủng bố: bị đưa vào trại cải tạo lao động, phòng tra tấn, phòng phẫu thuật. Vấn đề hiện nay là Ngài sẽ có hành động thế nào với chuyện này.

Đương nhiên, Ngài không phải người đề xướng ra những hành vi tàn bạo này. Nhưng Ngài cũng biết là hành vi trấn áp tàn khốc này do Giang Trạch Dân thời làm Tổng Bí thư vào năm 1999 đã phát động, mục tiêu chính là nhắm vào hàng triệu công dân Trung Quốc tu luyện Pháp Luân Công.

Còn chuyện vì sao Giang lại làm như thế thì câu trả lời hiện cũng chưa hoàn toàn rõ ràng, có thể ông ta cảm thấy bị đe dọa khi Pháp Luân Công trở thành tổ chức đoàn thể dân gian lớn mạnh vượt quá quy mô của Đảng Cộng sản. Dù Giang đã nghỉ hưu vào năm 2002, nhưng vẫn tiếp tục ở hậu trường để kiên trì hành động bạo hành bức hại Pháp Luân Công.

Hiện nay, nếu trong nhiệm kỳ của Ngài mà tiếp tục bỏ mặc hành vi bức hại Pháp Luân Công thì có thể vô số tội ác sẽ quy vào chính Ngài. Dĩ nhiên Ngài sẽ không thể vui vẻ với lựa chọn gánh vác món nợ máu nặng nề này. Đây mãi là vết nhơ mà dùng danh dự của một người không thể nào rửa sạch được.

Thưa Chủ tịch Tập, chắc hẳn Ngài cũng muốn kết thúc việc lấy ác mộng làm đệm. Ngài đã đóng cửa hệ thống cải tạo lao động khổng lồ trên toàn quốc gia mà có đến phân nửa số người bị đưa vào là người tu luyện Pháp Luân Công. Tuy hiện nay rất nhiều người tu luyện vẫn bị nhốt ở những trại giam khác nhau, nhưng Ngài đã phế bỏ được một trong những thứ vũ khí nguy hiểm nhất trong tay kẻ bức hại.

Cho phép người dân tự do tu luyện Pháp Luân Công, Ngài sẽ thấy được sức mạnh giúp tương lai Trung Quốc ngày càng tươi đẹp hơn.

Nhờ những nỗ lực to lớn của Ngài, thậm chí là bất chấp những uy hiếp về an toàn do thế lực chống đối, Ngài đã xử lý và bắt nhốt những quan chức cấp cao nhất phụ trách thúc đẩy hoạt động trấn áp trong hệ thống của Giang Trạch Dân. Nếu hiện nay Ngài có thể tiếp tục bước về phía trước, triệt để chấm dứt hành vi bức hại, Ngài sẽ đi đúng trào lưu của lịch sử.

Nếu Ngài lựa chọn chấm dứt bức hại, Ngài sẽ thấy rằng Ngài không bao giờ phải chiến đấu đơn độc. Các tổ chức nhân quyền và giới truyền thông cũng như các tầng lớp lãnh đạo Trung Quốc chưa bao giờ chia rẽ trong việc thừa nhận hành vi trấn áp đẫm máu của Giang Trạch Dân đối với Pháp Luân Công.

Nhiều nguồn tin cũng xác nhận một số Ủy viên Ban Thường vụ Bộ Chính trị và người thân gia đình cũng từng tu luyện Pháp Luân Công và đọc qua tác phẩm về Pháp Luân Công. Vào thập niên 90 trước đây, hầu như gia đình nào cũng có người luyện khí công theo các trường phái khác nhau, nhưng vì Pháp Luân Công có hiệu quả cải thiện thân tâm rõ ràng nhất nên đã được chính phủ khen ngợi.

Trên thực tế, vào năm 1998, tức trước một năm bắt đầu hành vi bức hại Pháp Luân Công, ông Kiều Thạch khi đó là Ủy viên trưởng Ủy ban Thường vụ Quốc hội đã có điều tra trên phạm vi rộng và có kết luận “Pháp Luân Công đối với quốc dân trăm lợi mà không có một hại”.

Vào tháng 2/1999, Đài Tiếng nói Hoa Kỳ (VOA) đã dẫn lời một quan chức của Tổng cục Thể dục Thể thao Trung Quốc cho rằng: “Pháp Luân Công và các môn khí công khác giúp mỗi người dân Trung Quốc tiết kiệm được 1.000 nhân dân tệ tiền thuốc mỗi năm. Nếu 100 triệu người tu luyện thì sẽ tiết kiệm được 100 tỷ nhân dân tệ tiền thuốc mỗi năm. Thủ tướng Chu Dung Cơ khi đó đã rất vui mừng vì chuyện này, vì đất nước có thể dùng số tiền này cho những việc hữu ích khác.”

Chắc chắn tổ quốc của Ngài muốn dùng đến số tiền này: liệu có quốc gia nào không muốn dùng? Thế nhưng hành vi trấn áp Pháp Luân Công của Giang Trạch Dân không chỉ làm gia tăng chi phí cho sức khỏe mà còn phải bỏ ra chi phí khổng lồ cho những việc làm khác. Chúng tôi mong Ngài hãy suy nghĩ, nếu hủy bỏ các hành động vô nghĩa quản chế hàng triệu học viên Pháp Luân Công và nhân sĩ bất đồng ý kiến, mỗi năm Trung Quốc có thể tiết kiệm được bao nhiêu chi phí?

Hoặc là giảm bớt lực lượng cảnh sát và nhà tù mà trong suốt chục năm qua chỉ để làm việc bức hại Pháp Luân Công thì sẽ tiết kiệm được bao nhiêu chi phí? Chi phí hàng năm cho bức tường lửa Vạn Lý Trường Thành trên mạng để cản trở nhân sĩ yêu chuộng tự do lên mạng tốn kém bao nhiêu chi phí? Số tiền này nếu dùng cho kiến thiết nền kinh tế và cải thiện dân sinh thì hữu dụng biết bao nhiêu?

Cái giá phải trả cho hành vi bức hại này của Trung Quốc đại lục qua việc đánh mất niềm tin của người dân và sự tôn trọng của cộng đồng quốc tế là bao nhiêu? Có đáng không? Người dân Trung Quốc càng ngày càng hội nhập với nhịp sống của nhân dân thế giới, càng ngày càng mở rộng tấm lòng đón nhận sự khác biệt về cuộc sống của người dân các khu vực khác nhau trên thế giới. Ngược với điều này, họ càng ngày càng mất kiên nhẫn trước áp bức của chủ nghĩa cộng sản. Chắc Ngài cũng biết, những năm qua hàng triệu người Trung Quốc tuyên bố chấm dứt quan hệ với những tổ chức có dính dáng đến CSTQ, bởi vì CSTQ chỉ mang lại bất hạnh cho người dân Trung Quốc.

Gần đây, hàng chục ngàn người bị bức hại đã kiện Giang Trạch Dân lên Tòa án Tối cao Trung Quốc. Đông đảo nhân dân Trung Quốc yêu cầu lãnh đạo cao nhất ĐCSTQ xét xử Giang Trạch Dân theo pháp luật, đây là một vụ kiện chưa từng có trong lịch sử. Nếu không giành lại được chính nghĩa họ sẽ không bao giờ chấp nhận dừng lại.

Lựa chọn

Thưa Chủ tịch Tập, hiện nay Ngài có một lựa chọn. Ngài có thể hành động như nêu ra dưới đây để lưu danh sử sách: Kết thúc chính sách tàn bạo của chủ nghĩa cộng sản, đưa nền dân chủ đến với nhân dân Trung Quốc, xây dựng hệ thống tư pháp độc lập, thẳng thắn chấp nhận tự do ngôn luận, tự do báo chí và xuất bản, để nhân dân Trung Quốc có thể làm chủ vận mệnh của mình.

Ngài có thể diệt trừ tận gốc đám hủ bại, đưa những kẻ cầm đầu trong hệ thống của Giang Trạch Dân, cũng đồng thời chính là kẻ thúc đẩy bức hại Pháp Luân Công xử theo pháp luật, và được lịch sử khắc ghi.

Ngài sẽ được sử sách ghi công nếu loại bỏ hết các trại cải tạo quy mô lớn, các trung tâm tẩy não, các cực hình tàn khốc và hành vi mổ cướp nội tạng sống. Ngài có thể vì cứu vãn những sinh mệnh vô tội mà lưu danh sử sách.

Lựa chọn như thế Ngài sẽ nhận được sự hưởng ứng của cộng đồng quốc tế, nhờ đó các nước có thêm niềm tin và tôn trọng với Trung Quốc. Từ việc này, người dân Trung Quốc sẽ ghi nhớ công lao của Ngài.

Cho phép người dân tự do tu luyện Pháp Luân Công sẽ khiến tương lai Trung Quốc ngày càng tốt đẹp hơn.

Có lẽ Ngài đã từng nghe nói đến luật sư nhân quyền  Cao Trí Thịnh. Ông ấy đã nói như sau về Pháp Luân Công:

“Trong lần tiếp xúc này với những người tu luyện Pháp Luân Công, tôi phát hiện ra sự thật khiến con người vui vẻ qua so sánh hiện trạng các phương diện tinh thần của xã hội trong một thời kỳ, như nhân tính, lương tri, đạo đức, nhân ái, và trách nhiệm, tôi nhận thấy rõ những người tu luyện như một quần thể hoàn toàn mới, hoàn toàn thay da đổi thịt! Họ khiến người ta cảm nhận được công dụng vĩ đại của tín ngưỡng đối với việc cải tạo thế giới tâm hồn con người, quả thật giúp tôi trông thấy con đường hy vọng và lối thoát thực tế để cứu vãn sự sa sút tinh thần của dân tộc chúng ta.”

Để cho ánh sáng hy vọng này chiếu rọi con đường phía trước. Để cho mọi người tu luyện Pháp Luân Công tự do, Trung Quốc sẽ có hy vọng. Hãy mang Giang Trạch Dân xử theo pháp luật để biến Trung Quốc trở thành một thành viên của thế giới tự do.

Đi theo những bước đi này, Ngài sẽ được sử sách lưu danh.

Thân ái!

Người bạn của Pháp Luân Công

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung

Tinh Vệ biên dịch

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: