Để xây dựng Trung tâm Cấy ghép tạng Phương Đông, chính quyền thành phố Thiên Tân đã bỏ ra 130 triệu Nhân dân tệ (khoảng 20 triệu Đô la Mỹ).

Tuy ở Trung Quốc Đại Lục, hoạt động xây dựng cơ sở hạ tầng luôn xảy ra tình trạng lãng phí khủng khiếp, nhưng Trung tâm Cấy ghép tạng Phương Đông là một ngoại lệ. Tòa cao ốc vừa xây dựng xong là nhanh chóng được đưa vào vận hành với tần suất cao, thể hiện rõ trên “Mạng Cải tạo Công trình xây dựng Trung Quốc” (Chinabrn). Trang mạng này cung cấp số liệu chi tiết về tình hình sửa chữa các công trình xây dựng.

Văn kiện Cải tạo Y viện Trung tâm số 1 Thiên Tân là một chứng cứ quan trọng, nội dung liên quan đến việc tòa nhà này sau khi làm xong và đưa vào sử dụng năm 2006, việc sửa chữa hoàn thành năm 2008.

Xem thêm Phần 1, Phần 2, Phần 4

Manh mối từ tài liệu xây dựng Trung tâm Cấy ghép

Văn kiện này được đưa vào trang mạng “Tu bổ công trình kiến trúc Trung Quốc” vào tháng 10/2009, theo đó nó được hoàn thành vào cuối năm 2008. Những cứ liệu chủ yếu tập trung vào lầu chính của y viện, lầu khám bệnh và khu cấp cứu (không liên quan đến lầu cấy ghép), mục đích là “Đẩy mạnh hiệu quả tiết kiệm năng lượng, giúp chăm sóc tốt hơn cho người bệnh”, tòa nhà xây dựng từ 3 tầng thành 4 tầng. Nhưng văn kiện có manh mối quan trọng: “Trung bình mỗi ngày Y viện khám cho 2000 lượt người, hiệu suất sử dụng giường lên đến 86%, còn giường bệnh cho bệnh nhân cấy ghép gan và thận có hiệu suất đến trên 90%”.

Tổng số giường nằm phục vụ cấy ghép tạng của Trung tâm số 1 là 500, đều thuộc Trung tâm Cấy ghép tạng Đông Phương. Tuy nhiên vì tổng số giường bệnh của Y viện là 1200 giường, vì thế nếu người tham gia cấy ghép quá đông dẫn đến thiếu giường nằm thì có thể nằm sang các khu điều trị khác, nhưng khả năng này chúng ta bỏ qua, chỉ dùng hai loại số liệu: 500 giường nằm phục vụ người cấy ghép tạng với tỷ lệ dùng đạt 90%.

Theo như vậy, số người bệnh mỗi ngày luôn chiếm giữ 450 giường, họ có thể ghép gan hoặc thận, có thể là những bộ phận khác.

Hoạt động quảng cáo của Y viện chủ yếu nhắm vào người bệnh nước ngoài, thời gian người bệnh đi du lịch cấy ghép tạng có thể khoảng 1 – 2 tháng, tùy theo thời gian chờ đợi và thời gian nghỉ ngơi sau khi phẫu thuật.

Nhưng có nguồn tư liệu khác cung cấp cho thấy, có thể thời gian nội trú ở bệnh viện ngắn hơn. Ví dụ vào năm 2007, hai điều tra viên người Canada phỏng vấn người du lịch cấy ghép tạng cho thấy thời gian họ trú tại Y viện chỉ có 7 ngày. Một bác sĩ giữ chức Phó Chủ nhiệm tại Y viện Nhân dân Đại học Bắc Kinh cho biết, thời gian người bệnh trú tại Y viện trung bình chỉ từ 2 – 3 tuần.

Nếu trung bình thời gian người bệnh trú tại Y viện là một tháng thì số ca phẫu thuật cấy ghép từ cuối năm 2006 đến cuối năm 2008 là 5.400 ca; nếu người bệnh trú lại Y viện hai tháng thì tổng số ca phẫu thuật cấy ghép là 2.700.

Người bên ngoài khó mà biết được thời gian trung bình người bệnh trú lại Y viện bao lâu, nhưng theo vị bác sĩ người Tây phương làm công tác tư vấn cho báo cáo này thì tình hình tư liệu đưa ra là hợp lý.

Việc tỷ lệ sử dụng giường bệnh cao của trung tâm cấy ghép trong thời gian 2 năm sau khi khai trương có phải nhất thời? Hoàn toàn không phải, vì theo số liệu từ những báo cáo khác thì tỷ lệ này luôn ở trạng thái ổn định.

Một chứng cứ khác về số liệu tình hình sử dụng giường bệnh của Trung tâm Cấy ghép đến từ Giới thiệu khái quát về Y viện do trang mạng Phương Bắc đưa ngày 25/6/2014. Theo thông tin: “Năm 2013, theo nhu cầu phát triển, Y viện đã tăng thêm 300 giường, theo đó tổng số giường là 1500. Tỷ lệ sử dụng giường là 131,1%… ” Thông tin không chỉ rõ nguyên nhân tỷ lệ sử dụng giường vượt quá 100%, nhưng trong y viện thường xuyên có giường phải kê ra ngoài hành lang.

Mức tăng số giường bệnh ở Y viện Trung tâm số 1 Thiên Tân (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung).
Mức tăng số giường bệnh ở Y viện Trung tâm số 1 Thiên Tân (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung).

Năm 2013 y viện tăng thêm 300 giường bệnh, đạt tổng số 1.500 giường. Số giường bệnh của những khu khác cũng được điều chỉnh, bao gồm cả trung tâm cấy ghép nội tạng, tuy nhiên không cung cấp thông tin cụ thể số giường của mỗi khu bệnh tăng như thế nào. Vì thế rất khó biết có bao nhiêu giường sử dụng cho cấy ghép tạng. Tuy nhiên tỷ lệ giường bệnh được đưa vào sử dụng ở mức cao không có gì thay đổi: từ 90% năm 2009 đến 131% năm 2013.

Vào tháng 7/2015, y viện lại xây dựng thêm cơ sở mới, trong đó có khu khám bệnh mỗi ngày có thể tiếp 6 – 7 ngàn người, có trung tâm cấp cứu mỗi ngày có thể tiếp nhận 1.200 ca, có tầng hầm để xe với sức chứa 2.000 xe, có nơi cho máy bay trực thăng hạ cánh. Tòa nhà mới này dự tính hoàn thành vào cuối năm 2017, được bố trí 2000 giường bệnh, bao nhiêu giường dùng cho người bệnh phẫu thuật cấy ghép thì chưa có thông tin cụ thể.

Khó nhận diện độ tin cậy của số liệu

Tình trạng xây dựng mở rộng liên tục như vậy cho thấy điều gì?

Trước tiên hãy xem số liệu do phía chính quyền đưa ra về tổng số ca cấy ghép sau năm 2006: Đến năm 2010 có tổng số ca cấy ghép là 5.000; năm 2014 là 10.000. Con số này như muốn thông báo rằng, sau khi tòa nhà trung tâm đi vào hoạt động năm 2006 cùng việc tăng thêm 500 giường bệnh, nhưng thực tế số ca cấy ghép tạng không tăng trưởng nhiều.

Nhưng bức tranh thực tế hoàn toàn khác: người bệnh Hàn Quốc đi cấy ghép tạng thường kể cho nhau, theo đó tỷ lệ người nhập viện thực tế vượt xa so với khả năng tiếp nhận của y viện. Việc xây dựng thêm tòa nhà y viện và đưa vào sử dụng sau năm 2006 cho thấy số lượng công việc tăng lên như thế nào; số bác sĩ tham gia phẫu thuật cũng tăng từ hơn 100 đến gần 1.000 người.

Tính trong thời gian từ 2007 đến cuối năm 2013, căn cứ theo tỷ lệ người sử dụng số giường bệnh 500 giường ở mức thường xuyên bão hòa, thậm chí có khi vượt quá chỉ tiêu, và tính trung bình thời gian mỗi người trú lại bệnh viện khoảng một tháng, như vậy thì tổng số ca cấy ghép vào khoảng 50.000. Dĩ nhiên còn nhiều yếu tố chưa thể bao quát hết, nên con số thực tế không thể biết chính xác, chỉ có thể tính khái quát như thế. Đại Kỷ Nguyên đã phân tích thành một bảng về tổng số ca cấy ghép.

Trong biểu đồ, tổng số ca cấy ghép gan do chính quyền công bố có màu đỏ, tổng số ca phẫu thuật ghép gan và thận (theo tỷ lệ người sử dụng số giường bệnh theo công bố của chính quyền và tính trung bình thời gian mỗi người trú lại bệnh viện khoảng một tháng) có màu vàng (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung).
Trong biểu đồ, tổng số ca cấy ghép gan do chính quyền công bố có màu đỏ, tổng số ca phẫu thuật ghép gan và thận (theo tỷ lệ người sử dụng số giường bệnh theo công bố của chính quyền và tính trung bình thời gian mỗi người trú lại bệnh viện khoảng một tháng) có màu vàng (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung).

Có thể thấy con số thực tế số ca cấy ghép cao hơn nhiều so với con số mà chính quyền công bố. Con số thực tế tính toán theo tỷ lệ người sử dụng giường bệnh cao đến mức mà bất cứ lý giải nào về nguồn gốc nội tạng cung cấp như đã biết đều không đủ chứng minh được.

Dĩ nhiên trong văn bản cải tạo công trình của y viện có số liệu giả không thì chưa thể biết được; nhưng y viện có lý do gì phải giao số liệu ngụy tạo cho Kho Dữ liệu Kiến trúc quốc gia trong điều kiện số tiền cung cấp của chính quyền thành phố đã ấn định và công trình đã hoàn thành? Diện tích xây dựng và số giường nằm là hữu hình, rất khó để có thể ngụy tạo; còn về phương diện tỷ lệ sử dụng, theo những nguồn thông tin của chính quyền cung cấp như kể trên thì từ năm 2006 đến cuối năm 2013 không ngừng tăng lên.

Nhưng việc tính toán như thế cũng đặt ra nhiều vấn đề, ví dụ từ tỷ lệ sử dụng giường bệnh cũng chưa hẳn có thể phản ánh số “phạm nhân tử hình”, vì tỷ lệ người nhận tạng và người cung cấp là “phạm nhân tử hình” có thể không phải là 1:1. Vì một người bệnh có thể cấy ghép nhiều cơ quan nội tạng khác nhau, mỗi “phạm nhân tử hình” cũng có thể cung cấp cho nhiều người bệnh tham gia cấy ghép tạng.

Do tính phức tạp của vấn đề, muốn biết chính xác con số “phạm nhân tử hình” để đáp ứng nhu cầu cấy ghép tạng của Trung tâm Số 1 Thiên Tân là cách làm không sáng suốt. Nhưng bất kể con số là bao nhiêu, những thông tin đưa ra đều có điểm thống nhất: Để thỏa mãn nhu cầu thì nhất định phải có một nguồn cung cấp nội tạng bí ẩn nào đó.

Tử tù không thể giải thích nghi vấn về nguồn gốc nội tạng

Theo giải thích của chính quyền Trung Quốc thì nguồn gốc nội tạng duy nhất phục vụ cho hoạt động cấy ghép tạng là từ phạm nhân tử hình.

Ngày 8/1/2015, trang mạng “Giới sức khỏe” (cn-healthcare.com) thực hiện phỏng vấn ông Hoàng Khiết Phu và được nghe người phát ngôn chính sách cấy ghép tạng ở Trung Quốc Đại Lục thừa nhận: “Xưa nay Trung Quốc chưa có hệ thống hiến tặng nội tạng, từ khoảng thập niên 80 thế kỷ trước đến năm 2009, Trung Quốc Đại Lục chỉ có 120 trường hợp tự nguyện hiến tặng, tỷ lệ này dường như thấp nhất thế giới”.

Tại Trung Quốc, số phạm nhân tử hình bị xem là bí mật quốc gia, không có số liệu công khai nào. Nhưng theo tổ chức The Dui Hua Foundation theo dõi tình hình nhân quyền ở Trung Quốc đã tính ra số phạm nhân bị tử hình vào khoảng 2.400 – 12.000 người.

Để phân tích, giả thuyết số phạm nhân tử hình trên toàn quốc hàng năm vào khoảng 6.000 người, trong đó số phạm nhân bị tử hình ở Thiên Tân khoảng 42 người (phân theo tỷ lệ 7 triệu nhân khẩu ở thành phố Thiên Tân); nếu 5.000 người thì Thiên Tân có 35 người. Dĩ nhiên nhiều phạm nhân không đủ tiêu chuẩn để hiến tạng (sức khỏe, nghiện hút, tuổi tác…).

Nhiều chứng cứ của quan chức và người Trung Quốc sống lưu vong ở nước ngoài chứng minh, trình tự thi hành án tử hình phụ thuộc vào Tòa án và nhà tù bản địa, họ luôn có quan hệ chặt chẽ với bệnh viện và bác sĩ ở địa phương. Với cách “chia địa bàn” cai trị của quan chức Trung Quốc, rất khó xảy ra chuyện Y viện Trung tâm số 1 Thiên Tân có thể tùy ý sử dụng phạm nhân tử hình ở những nơi khác.

Đặc biệt là tốc độ phát triển nhanh của Y viện không phải hiện tượng duy nhất ở Trung Quốc Đại Lục: Hàng trăm y viện cấy ghép tạng đều triển khai đào tạo bác sĩ phẫu thuật cấy ghép và cho xây dựng những công trình mới, quảng cáo trong thời gian ngắn có thể cung cấp nội tạng tươi mới.

Năm 2014, Tân Hoa xã Trung Quốc từng đưa tin, khoảng 600 y viện ở Trung Quốc luôn tranh giành nhau nguồn cung cấp nội tạng. Tất cả các Trung tâm Cấy ghép đều cần có nội tạng. Cùng thời gian, nhiều trang mạng của các Y viện đều đăng quảng cáo mời chào về hoạt động cấy ghép nội tạng với chất lượng cực tốt và thời gian chờ rất ngắn. Đại bộ phận những quảng cáo ghê rợn này sau năm 2006 bị các trang mạng gỡ bỏ. Nhưng còn một số trang vẫn lưu lại, trong đó trang Cntransplant.com chuyên mời chào cho Trung tâm số 1 Thiên Tân đến mãi năm 2014 mới bị đóng.

Năm 2008, mục nội dung tiếng Anh của trang quảng cáo thẳng thắn: “So với các nước Tây phương thì nguồn cung nội tạng ở Trung Quốc dồi dào hơn, đây là thực tế”. Rõ ràng đây là một cách chào mời du khác nước ngoài.

Trang web còn hướng dẫn cho người bệnh các bước đơn giản để được cấy ghép tạng. Trước tiên là không phải xếp hàng chờ nội tạng, người bệnh chỉ cần gửi hồ sơ thông qua hộp thư điện tử, nộp trước 500 Đô la Mỹ là có thể đi máy bay tới Y viện. Thủ tục cuối cùng (bước thứ 9) là “sau khi vào viện kiểm tra kỹ lưỡng tình hình sức khỏe, trong thời gian chờ nội tạng (khoảng 1 tháng) luôn được y tá chăm sóc chu đáo”.

Đồng thời phần tiếng Trung của trang web thì quảng cáo thời gian chờ đợi chỉ 2 tuần.

Trên trang có phần nội dung hướng dẫn theo hình thức hỏi – đáp. Hỏi: “Khi đến Y viện cần những thủ tục gì?” Đáp: “Khi số liệu của bạn được nhập vào, y viện sẽ theo đó tìm nội tạng phù hợp cho bạn trên toàn lãnh thổ Trung Quốc”.

“Chỉ riêng đoạn này đã khiến người xem phải lạnh người”, giáo sư Maria Singh thuộc Đại học Sydney và là thành viên của Tổ chức Bác sĩ Chống mổ cướp nội tạng cho biết khi trả lời phỏng vấn qua điện thoại,

“Tìm người dâng hiến trên toàn quốc trong tình trạng không có hệ thống đăng ký dâng hiến nội tạng, điều này có ý nghĩa gì? Nghĩa là họ sẽ giết người để lấy nội tạng làm phẫu thuật ghép cho khách. Sự thật khủng khiếp này khiến người ta cảm thấy rất khó tin”.

Quả thật, điều này đã được thể hiện trong bộ phim tài liệu “Khó tin” (Hard to Believe) được giải thưởng kể lại tấm màn đen cấy ghép tạng ở Trung Quốc Đại Lục. Tiến sĩ Arthur Caplan, người sáng lập khoa Đạo lý sinh học (Biomedical ethics) của Đại học New York đã giải thích sự khác biệt một trời một vực giữa Trung Quốc và nhiều nước khác:

“Ở Mỹ hay châu Âu, bạn phải chết rồi mới có thể là người hiến nội tạng; ở Trung Quốc, họ sẽ khiến bạn phải chết”.

Muốn thực hiện được “chờ đợi trong thời gian ngắn” như quảng cáo thì phải nhanh chóng tìm trong “kho người sống” người có nội tạng phù hợp, kho người sống này có thể lấy từ phạm nhân bị tội tử hình hoặc tù nhân lương tâm.

Nhưng chỉ dựa vào phạm nhân tử hình thì khó đáp ứng được nhu cầu quá lớn của Trung tâm Thiên Tân. Vấn đề quan trọng: nếu nội tạng không xuất phát từ người hiến tặng hoặc phạm nhân tử hình thì chắc chắn phải có nguồn nào khác.

Tiến sĩ Jacob Lavee, Chủ tịch Hội Cấy ghép tạng Israel, Chủ nhiệm Môn Cấy ghép tim thuộc Trung tâm y tế Sheba - Đại học Tel Aviv, Trung tâm y tế lớn nhất của Israel (Ảnh: Alex Ma/Epoch Times).
Tiến sĩ Jacob Lavee, Chủ tịch Hội Cấy ghép tạng Israel, Chủ nhiệm Môn Cấy ghép tim thuộc Trung tâm y tế Sheba – Đại học Tel Aviv, Trung tâm y tế lớn nhất của Israel (Ảnh: Alex Ma/Epoch Times).

Đối với cách giải thích nguồn cung nội tạng hoàn toàn do người tự nguyện hiến tặng như tuyên bố của chính quyền Trung Quốc trong khoảng hơn một năm trước, Tiến sĩ Jacob Lavee, Chủ tịch Hội Cấy ghép tạng Israel, Chủ nhiệm Môn Cấy ghép tim thuộc Trung tâm y tế Sheba – Đại học Tel Aviv chất vấn: “Nguồn nội tạng khổng lồ có nguồn gốc từ phạm nhân tử hình nhưng chỉ trong khoảng một năm đã bị thay thế bằng người tự nguyện hiến tặng thì quá ly kỳ”.

Trong hộp thư điện tử, Tiến sĩ Jacob Lavee viết: “Nếu thật sự phạm nhân tử hình giảm đi, vậy thì hoạt động cấy ghép nở rộ tại Thiên Tân và những khu vực khác ở Trung Quốc chắc chắn phải có một nguồn nội tạng khác thay thế, chính quyền Trung Quốc phải giải thích rõ vấn đề này”.

Đánh vào điểm này, nhiều nhân viên điều tra cáo buộc tội ác giết người quy mô lớn được thực hiện âm thầm mà nhiều người không hay biết gì. Cùng với nhiều chứng cứ khác, những nhân viên điều tra đã kết luận chính các bác sĩ đã cấu kết với đao phủ, bản thân hành vi mổ người sống lấy nội tạng chính là giết người.

Báo cáo Điều tra sớm nhất về mổ cướp nội tạng học viên Pháp Luân Công được đưa ra năm 2006, luật sư Nhân quyền Canada David Matas là một trong hai tác giả. Khi trả lời phỏng vấn qua điện thoại, ông cho biết: “Điều tra đưa ra vấn đề nhưng không thể trả lời được vấn đề. Dù vậy, nó khiến người ta không thể không xét lại những câu trả lời trước đây”.

Xem thêm Phần 1, Phần 2, Phần 4

Theo Đại Kỷ Nguyên tiếng Trung
Tinh Vệ biên dịch

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: