“Tây Du Ký” từ khi ra đời đến nay vẫn luôn nhận được sự yêu mến của mọi người. Người ta không chỉ yêu thích các hình tượng nhân vật trong đó, tình tiết trong đó, mà cả tinh thần lạc quan hướng thiện thể hiện trong tác phẩm. Nhận thức của người Trung Quốc đối với tu luyện, Thần Phật, thế giới thiên quốc, yêu ma quỷ quái, rất nhiều đều có liên quan với “Tây Du Ký”. Về nội hàm và ý nghĩa chính của “Tây Du Ký” luôn có nhiều cách nói khác nhau và phức tạp, khó có thể đưa ra được kết luận. Chuyên mục Sao của thời báo Đại Kỷ Nguyên xin đưa ra một số lý giải xung quanh vấn đề này, mong được cùng độc giả gần xa góp ý, thảo luận.

Xem thêm: Kỳ 1, Kỳ 2, Kỳ 3, Kỳ 4, Kỳ 5

Sự kiêu ngạo của Tôn Ngộ Không thật đáng để chúng ta bàn luận một chút. Trong truyện Tây Du Ký có viết rằng Tôn Ngộ Không được sinh ra ở nước Ngao Lai thuộc Đông Thắng Thần Châu. Thực ra đây lại là 1 kiểu chơi chữ. Chữ “ngao” này trong tiếng Trung Quốc có nghĩa là ngông cuồng, kiêu ngạo, điều này chính là nói rõ rằng Tôn Ngộ Không sinh ra vốn đã kiêu ngạo. Làm được 1 việc nho nhỏ là tìm được Thủy Liêm Động thì kêu đàn khỉ phải xưng mình làm vua. Lên Thiên Đình được phong chức nhỏ không chịu được, bỏ xuống Hoa Quả Sơn và tự xưng mình là Tề Thiên Đại Thánh, cuối cùng cuồng vọng đến mức đòi đuổi cả Ngọc Hoàng đi. Nhân tâm này của Ngộ Không quả là lớn, nhưng Thái Bạch Kim Tinh lại không biết điều này, thậm chí biết nhưng bỏ qua để rồi kiến nghị với Ngọc Hoàng, vời Thạch Hầu lên trời giữ chức quan nhỏ, tiện bề cai quản.

Do nhàn rỗi nên Ngộ Không dạo chơi, nghịch phá khắp Thiên Cung. (Ảnh: Internet)
Do nhàn rỗi nên Ngộ Không suốt ngày dạo chơi, nghịch phá khắp Thiên Cung. (Ảnh: Internet)

Có ngờ đâu sự việc lại hoàn toàn không đơn giản như những gì mà Thái Bạch Kim Tinh nghĩ. Do suốt ngày nhàn rỗi vô sự nên Tôn Ngộ Không dạo chơi khắp nơi. “Gặp Tam Thanh thì kêu bằng tướng công, thấy Tứ Ðế thì chào rằng Bệ Hạ! Còn Cửu Diện là chín sao Bắc đẩu, năm tướng Ngũ phương, bốn vị Thiên vương, Nhị thập bát tú, Lục đinh, Lục giáp, năm ông Ngũ lão, các vị thiên thần đều quen biết, thì kêu bằng anh em!”

Vì suốt ngày “quấy rối” việc của các vị thần tiên khác, nên Hứa Tinh Dương chân nhân đã phải tâu với Ngọc Hoàng rằng:

“Bẩm Ngọc Hoàng, tên Tề Thiên Đại Thánh suốt ngày nhàn rỗi vô sự chỉ vui chơi, đến đâu y cũng kết giao bạn bè, cứ lâu dài như vậy thì e rằng y sẽ sinh sự. Chẳng bằng hãy để cho y làm một chút việc gì đó để tránh cho y gây ra nhiều việc rắc rối.”

Hứa Tinh Dương chân nhân hy vọng Tôn Ngộ Không làm được chút việc, đó là một kiến nghị đúng. Nhưng mỗi cảnh giới đều có yêu cầu khác nhau, tâm tính chưa đạt tiêu chuẩn thì không thể lên được, cho nên ngay từ lúc đầu, việc Thái Bạch Kim Tinh “hồ đồ” đưa Ngộ Không lên trời là một sai lầm tối nghiêm trọng. Mặc dù Thạch Hầu do Thiên địa hóa dục mà thành, căn cơ rất cao, nhưng khi ở với Bồ Đề Tổ Sư chưa thực sự trải qua tu luyện tâm tính, vì vậy, với tâm tính có hạn (bản tính hoang dã chưa qua rèn luyện) của mình, Thạch Hầu đã phá vườn đào, uống trộm rượu, ăn trộm linh đơn, cuối cùng dẫn đến việc đại náo Thiên cung, mười vạn thiên binh thiên tướng cũng không bắt được Ngộ Không.

Tôn Ngộ Không ăn vụng cỗ bàn của Vương Mẫu và uống trộm rượu. (Ảnh: Internet)
Tôn Ngộ Không ăn vụng cỗ bàn của Vương Mẫu và uống trộm rượu. (Ảnh: Internet)

Những người trong giới tu luyện đều biết rằng, trong vũ trụ có một phép tắc đó là: Năng lực của một sinh mệnh và cảnh giới (tâm tính) của sinh mệnh đó là tương phụ tương thành với nhau. Chính là không cho phép người xấu có năng lực quá cao để phá hoại trật tự thế giới, nếu không hiểm họa sẽ khôn lường. Cho nên, theo người viết, việc Ngộ Không đại náo Thiên Cung có lẽ là một bài học cho con người thấy, tại sao một sinh mệnh ở cảnh giới thấp không nên có năng lực lớn, nếu không hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi. Không chỉ gây nguy hiểm cho người khác (ví dụ điển hình mà chúng ta thấy trong truyện là sau khi Ngộ Không nhảy ra khỏi lò Bát Quái liền đạp đổ lò luyện đan, khiến những mảnh vỡ còn dư hỏa sau khi rơi xuống trung giới đã biến cả một vùng núi rộng lớn thành Hỏa Diệm Sơn) mà còn gây nguy hiểm cho chính mình. Còn đối với những người tu Đạo, đây chính là một nhắc nhở quan trọng về việc: tu luyện là vô cùng nghiêm túc, 1 điểm cũng không thể qua loa, nếu không chỉ vì một niệm sai của mình mà công lao tu luyện trước đây sẽ trở thành công cốc đồng thời phải gánh chịu tai họa không đáng có.

Quy luật này không chỉ áp dụng với cảnh giới cao, mà nó cũng được áp dụng với thế giới con người. Nhiều nhà khoa học từ lâu đã phát hiện ra rằng, đại não của con người, có khoảng 90% là bị phong bế, căn bản là không sử dụng được. Tại sao lại như vậy? Chính là vì Thần không cho phép con người có trí tuệ quá lớn, nếu không với tâm tính bất thuần và đủ các loại dục vọng của mình, trái đất này sẽ nhanh chóng bị hủy diệt.

Tôn Ngộ Không ăn trộm linh đơn của Thái Thượng Lão Quân. (Ảnh: Sina)
Tôn Ngộ Không ăn trộm linh đơn của Thái Thượng Lão Quân. (Ảnh: Sina)

Từ đó mà suy rộng ra, nếu đạo đức nhân loại không đề cao, chỉ thông qua “thủ đoạn” khoa học kỹ thuật mà đạt được năng lực của Thần, thì căn bản là điều không thể. Đó cũng lý do vì sao mà Đạo Lão luôn nhấn mạnh rằng: “Dục tu Tiên đạo, tiên tu Nhân đạo. Nhân đạo bất tu, Tiên đạo viễn hỹ”, có nghĩa là, muốn tu đạo giải thoát trước tiên hãy lo tròn đạo làm người. Không tròn đạo người thì đạo trời hãy còn xa xôi lắm.

Như đã nói ở các kỳ trước, nội hàm của cuốn truyện Tây Du Ký này quả là tầng tầng lớp lớp, hư hư thực thực. Mặc dù Thái Bạch Kim Tinh mắc sai lầm nghiêm trọng nhưng không ai trách phạt ông cả, có lẽ hết thảy đều đã nằm trong an bài. Mười vạn thiên binh không bắt được Ngộ Không có lẽ là do kiếp nạn của Thiên cung, hoặc là nạn của chúng Thần. Phật tổ an bài Tôn Ngộ Không đến đại náo Thiên Cung chính là để các Thần hoàn trả nợ này, ngoài ra thông qua việc đó để đến thu phục (kết duyên) với Tôn Ngộ Không. Sau đó bắt Ngộ Không hoàn trả nợ nghiệp và trừ bỏ bớt ma tính bằng cách đè dưới núi Ngũ Hành Sơn 500 năm. Lại nữa khi Tôn Ngộ Không hết nợ nghiệp này thì cũng chính là lúc Đường Tăng được sinh ra, Tôn Ngộ Không sẽ phải nhận một người tầm thường, không có năng lực gì như Tam Tạng làm sư phụ – âu cũng chính là để Ngộ Không bỏ tâm kiêu ngạo cùng các nhân tâm khác đi, từ đó đắc được chính quả.

Lý giải “Tây Du Ký” dưới góc độ tu luyện kỳ 6 xin khép lại tại đây. Mời các bạn đón đọc các phần tiếp theo vào tuần sau…

Thanh Phong

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: