Tóm tắt bài viết

- Có đến 1,5 triệu người vô tội đã bị giết để mổ lấy nội tạng cho hoạt động ghép tạng bất hợp pháp tại Trung Quốc

- Tạng bất hợp pháp được bán cho giới thượng lưu Trung Quốc và khách du lịch ghép tạng

- Một số quốc gia đã cấm công dân của họ du lịch đến Trung Quốc với mục đích ghép tạng

Vào năm 2006, Liên hiệp điều tra cuộc đàn áp Pháp Luân Công tại Trung Quốc (CIPFG) đã kiến nghị tôi và luật sư người Canada – David Matas tiến hành điều tra độc lập về vấn đề các học viên Pháp Luân Công là nạn nhân của nạn mổ cướp nội tạng ở Trung Quốc.

Sau đó chúng tôi đã công bố hai bản báo cáo và một cuốn sách vào năm 2009 mang tên Thu hoạch đẫm máu. Thật chấn động, chúng tôi đi đến kết luận rằng có 41.500 ca ghép tạng đã được tiến hành trong khoảng thời gian từ năm 2000-2005, và lời giải thích hợp lý nhất là nguồn cung ứng tạng này đến từ các học viên Pháp Luân Công.

“Những cơ quan nội tạng quan trọng của các học viên, gồm cả thận, gan, giác mạc đã bị chiếm đoạt để giao dịch với giá cao, đôi khi chúng được bán cho những khách hàng nước ngoài, những người phải mất rất nhiều thời gian mới có thể tìm mua được tạng cấy ghép phù hợp ở đất nước của họ.”  

Trung Quoc thu duoc bao nhieu tu viec mo cuop noi tang 2
“Thu hoạch đẫm máu”

Dưới đây là hai trong số rất nhiều bằng chứng thu thập được, minh chứng cho việc chính phủ đã nhúng tay vào những tội ác vi phạm nghiêm trọng đến nhân quyền:

  • Các điều tra viên đã nhiều lần gọi điện tới những bệnh viện và trại giam trên khắp Trung Quốc (với tư cách là khách hàng) để hỏi mua nội tạng của học viên Pháp Luân Công. Chúng tôi đã ghi âm và chép lại nội dung các đoạn hội thoại thừa nhận một số cơ sở đã tiến hành hoạt động buôn bán tạng ngầm.
  • Chúng tôi cũng phỏng vấn vợ cũ của một bác sĩ ở Tô Gia Đồn, thành phố Thẩm Dương, tỉnh Liêu Ninh. Anh ấy đã tiết lộ với cô rằng bản thân anh đã lấy giác mạc của 2.000 học viên Pháp Luân Công từ các trại lao động chỉ riêng trong khoảng thời gian ngắn ngủi từ 2001 đến 2003. Anh ấy cũng xác nhận rằng các cơ quan nội tạng quan trọng đều bị mổ lấy đi trước khi hỏa táng, vì vậy không một ai trong số những người này còn sống sót.

Rất nhiều tù nhân lương tâm Pháp Luân Công đã trở thành nạn nhân của việc “hiến tạng” bất tự nguyện. Họ đều thuộc các trại cưỡng bức lao động này.

Một cảnh tái hiện việc mổ cắp nội tạng các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc, trong một cuộc biểu tình tại Ottawa, Canada, vào năm 2008. (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên).
Một cảnh tái hiện việc mổ cắp nội tạng các học viên Pháp Luân Công ở Trung Quốc, trong một cuộc biểu tình tại Ottawa, Canada, vào năm 2008. (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên).

Chúng tôi cũng phỏng vấn các học viên Pháp Luân Công ở nhiều quốc gia khác, họ đã trốn thoát khỏi các trại lao động và di cư ra nước ngoài. Họ cho biết đã bị giam ở những nơi chật chội, chỉ nhận được chút ít đồ ăn, bị ngược đãi, tra tấn, và giam giữ lên tới 3 năm (mà không được xét xử cũng như kháng cáo). Họ làm việc 16 tiếng một ngày trong những điều kiện tồi tệ để sản xuất hàng hóa cho các công ty phương Tây.

Năm 2014, cuốn sách “Đại Thảm Sát” của tác giả Ethan Gutmann đã một lần nữa phơi bày cuộc bức hại Pháp Luân Công, người Tây Tạng, Duy Ngô Nhĩ và người Công Giáo trước công chúng. Sách tập trung chủ yếu vào học viên Pháp Luân Công, nhóm người bị đàn áp thậm tệ nhất và luôn là mục tiêu bị nhắm đến kể từ năm 1999.

Ông Gutmann ước tính nội tạng của 65.000 học viên Pháp Luân Công và “khoảng 2.000 tới 4.000” người Duy Ngô Nhĩ, Tây Tạng và Công Giáo đã bị “thu hoạch” chỉ riêng trong quãng thời gian từ năm 2000 đến 2008. Không một “người hiến tạng” nào sống sót do nội tạng của họ được giao dịch cho giới thượng lưu Trung Quốc hoặc cho những du khách đến để ghép tạng.

Ba chúng tôi đã công bố một bản cập nhật toàn diện cho hai cuốn sách vào 6/2016 và kết luận rằng có ít nhất 60.000 ca ghép tạng được thực hiện tại Trung Quốc mỗi năm, chứ không phải là khoảng 10.000 ca như Bắc Kinh đã báo cáo.

Tôi là một bác sĩ ghép tim người Do Thái, cha của tôi đã từng sống sót qua vụ thảm sát Holocaust. Và tôi sẽ không thể im lặng trước tội ác chống lại loài người này.

— Bác sỹ. Jacob Lavee

Chúng tôi thu được rất nhiều bằng chứng cho thấy đây là một hệ thống gép tạng có quy mô là một ngành công nghiệp được nhà nước bảo trợ, kiểm soát, cung cấp tài chính và được thực hiện qua cả kênh y tế dân sự và quân sự. Dưới đây là một số kết luận của chúng tôi:

  • Nguồn cung ứng tạng lớn nhất đến từ việc giết những người vô tội bao gồm người Duy Ngô Nhĩ, Tây Tạng, Công Giáo và chủ yếu là các học viên Pháp Luân Công.
  • Đảng Cộng Sản Trung Quốc, các tổ chức nhà nước, trung tâm y tế, các bệnh viện cũng như các bác sĩ cấy ghép đều đồng lõa trong việc cướp mổ nội tạng.
  • Cộng đồng quốc tế nên thành lập các cơ quan điều tra độc lập về nạn cướp mổ nội tạng ở Trung Quốc.
  • Cộng đồng ghép tạng quốc tế chỉ nên hợp tác với đối tác Trung Quốc nếu họ đảm bảo được những tiêu chí nhất định.
  • Các quốc gia nên cấm người dân nước mình đến Trung Quốc để thực hiện ghép tạng cho tới khi có những điều tra minh bạch việc cướp mổ nội tạng của các tù nhân lương tâm từ trước đến nay.

Hiện nay, Isreal, Đài Loan, và Tây Ban Nha đã ban hành luật cấm hình thức du lịch đến Trung Quốc để ghép tạng.

Tiến sĩ Jacob Lavee, một thành viên của Ủy ban đạo đức thuộc Hội Cấy Ghép Tạng (The Transplantation Society) và là một nhân vật có ảnh hưởng lớn đến luật pháp Israel đã phát biểu với tờ New York Times, “Tôi là một bác sĩ ghép tim người Do Thái, cha của tôi đã từng sống sót qua vụ thảm sát Holocaust. Và tôi sẽ không thể im lặng trước tội ác chống lại loài người này.”

Giáo sư Maria Fiatarone Singh đến từ Đại Học Y Sydney cũng phát biểu: “Chúng ta không thể cướp nội tạng từ những người không muốn hiến tạng, đây thực sự là một hành động mất nhân tính.” Bác sĩ Carl Sandburg cho rằng: “Những học viên Pháp Luân Công, người Duy Ngô Nhĩ, Tây Tạng, và Công Giáo tại Trung Quốc đang bị bức hại đến chết. Là bác sĩ, chúng ta phải ngăn chặn và bảo vệ những người này. Là con người, chúng ta không thể nào làm ngơ.”

Mặc dù Trung Quốc đã tuyên bố cải cách ngành công nghiệp ghép tạng, trước khi có những xác thực và điều tra rõ ràng, trước khi tội ác này được phơi bày và bị trừng phạt, các hoạt động liên quan đến du lịch ghép tạng gồm cả tư vấn, thương lượng giá, đào tạo, tài trợ nghiên cứu, thử nghiệm trên cơ thể người, hợp tác với các bác sĩ phẫu thuật và bệnh viện Trung Quốc … đều nên bị cấm.

Nhà hoạt động nhân quyền David Kilgour
Nhà hoạt động nhân quyền David Kilgour

David Kilgour

David Kilgour là một luật sư và nhà hoạt động nhân quyền, ông đã từng làm việc trong suốt 27 năm cho Quốc Hội Canada. Ông giữ chức quốc vụ khanh trong nội các chính phủ Jean Chretien. Ông cũng là tác giả của rất nhiều cuốn sách, và là đồng tác giả với luật sư David Matas trong cuốn “Thu hoạch đẫm máu – Điều tra về mổ cướp tạng sống của các học viên Pháp Luân Công.”  

Đại kỷ nguyên tiếng Anh
Mai Hạ dịch

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: