Áo dài trắng tinh khôi đã trở thành “quốc hồn quốc tuý” của dân tộc Việt và là nét đẹp trinh trắng thánh khiết nhất của tuổi học trò. Vẻ đẹp mềm mại, dịu dàng và kín đáo của chiếc áo dài trắng muốt với cổ cao, bờ vai tròn trịa mềm mại với hai tà thướt tha là điều chúng ta không thể không tôn vinh khi nhắc tới “một nửa kia” của thế giới này. …

Áo trắng đi vào trong thơ, đi vào trong mộng của thi sĩ, nhiếp ảnh gia, và tượng trưng cho vẻ đẹp thánh khiết của người thiếu nữ Việt. Nguồn cảm hứng ấy dường như không bao giờ vơi cạn trong tâm hồn người nghệ sĩ…

Tà áo trắng 

Chiều tơ vương nắng đàn cò trắng.
Vạt trắng trinh nguyên rộ phố phường.
Tôi về chăm bón vườn hoa cúc.
Ấp ủ trong tim dáng người thương.

Chiều tơ vương nắng đàn cò trắng. Vạt trắng trinh nguyên rộ phố phường.

Góc phố con đường thân quen quá.
Tìm dấu chân ai bước đến trường.
Mỗi chiều tan học thầm đứng đợi.
Rải khúc tương tư rợp góc đường

Mỗi chiều tan học thầm đứng đợi. Rải khúc tương tư rợp góc đường

Thương mái tóc thề phơi trong nắng.
Giọt mồ hôi đọng ướt tóc mai.
Van trời thôi chiếu tia nắng chói.
Để mái huyền nhung mọc thêm dài.

Van trời thôi chiếu tia nắng chói. Để mái huyền nhung mọc thêm dài.

Lối về vướng bụi cay đôi mắt.
Anh nguyện làm phu để quét đường.
Vườn nay đã rộ màu cúc trắng.
Hái đóa tặng em hỡi người thương.

Vườn nay đã rộ màu cúc trắng. Hái đóa tặng em hỡi người thương.

Rợp cả trời thơ ôi màu trắng.
Quê hương bỗng đẹp bởi đàn cò.
Thi nhân dừng bước đường gió lộng.
Tung tăng cùng nhịp tuổi học trò.

Rợp cả trời thơ ôi màu trắng. Quê hương bỗng đẹp bởi đàn cò.

Hỡi cô áo trắng trăng mười tám.
Có kẻ si mê đứng cuối đường.
Vướng bận gì chăng trong tim bé.
Lối về có nhặt sợi nhớ thương.

Hỡi cô áo trắng trăng mười tám. Có kẻ si mê đứng cuối đường.

Thanh thanh em đạp xe ngược gió.
Nghe thoảng mùi hương của má hồng.
Vạt trắng trong tay em giữ chặt.
Như giữ hồn ai giấc mộng thầm.

Vạt trắng trong tay em giữ chặt. Như giữ hồn ai giấc mộng thầm.

Em cô tiên nữ khối mười hai.
Dấu cả trời thơ trong áo dài.
Vỗ về thương nhớ màu cúc trắng.
Như dấu tương tư bóng hình ai.

Vỗ về thương nhớ màu cúc trắng. Như dấu tương tư bóng hình ai.

Hàng cây phượng vĩ xanh màu lá.
Nét ngọc em qua mát bóng đường.
Đầu hè búp phượng nhô màu đỏ.
Là lúc lòng tôi đỏ màu thương.

Hàng cây phượng vĩ xanh màu lá. Nét ngọc em qua mát bóng đường.

Từ dạo chia tay hè lưu luyến.
Trôi lạc bước chân giữa dòng đời.
Bao giờ trở lại dòng tương ấy.
Tim có già không giữa dòng trôi.

Bao giờ trở lại dòng tương ấy. Tim có già không giữa dòng trôi.

Tháng năm cách biệt thân lưu lạc.
Trở lại phố xưa dấu êm đềm.
Tan tác hồn ai chiều thu đến.
Đâu dáng người thương ở cuối đường.

(Tác giả: Nguyên Thạch)

Tan tác hồn ai chiều thu đến. Đâu dáng người thương ở cuối đường.

Áo Trắng 

Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,
Hôm xưa em đến, mắt như lòng.
Nở bừng ánh sáng. Em đi đến,
Gót ngọc dồn hương, bước tỏa hồng.

Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong. Hôm xưa em đến, mắt như lòng.

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon,
Em duyên đôi má nắng hoe tròn.
Em lùa gió biếc vào trong tóc
Thổi lại phòng anh cả núi non.

Em đẹp bàn tay ngón ngón thon. Em duyên đôi má nắng hoe tròn.

Em nói, anh nghe tiếng lẫn lời,
Tóc xòa líu ríu bước chơi vơi
Nắng thơ dệt sáng trên tà áo,
Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

Nắng thơ dệt sáng trên tà áo. Lá nhỏ mừng vui phất cửa ngoài.

Đôi lứa thần tiên suốt cả ngày,
Em ban hạnh phúc chứa đầy tay.
Dịu dàng áo trắng trong như suối
Tỏa phất đôi hồn cánh mộng bay.

(Tác giả: Huy Cận)

Dịu dàng áo trắng trong như suối. Tỏa phất đôi hồn cánh mộng bay.

Áo Trắng 

Phố bỗng ngập tràn áo trắng bay
Trắng ôm ngà ngọc, phủ gót hài
Mềm mại, dịu dàng vương cánh áo
Mảnh mai, duyên dáng đậu bờ vai.

Mềm mại, dịu dàng vương cánh áo. Mảnh mai, duyên dáng đậu bờ vai.

Hồng thắm mơ hiền môi mông mọng
Trắng trong mộng đẹp má hây hây
Chợt nghĩ áo dài nên thơ ấy
Có còn ôm ấp những thơ ngây?

(Tác giả: Hoàng Sa) 

Hồng thắm mơ hiền môi mông mọng. Trắng trong mộng đẹp má hây hây

Ảnh: Họa Nhiên

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay:

Từ Khóa: Thể Loại: Âm nhạc Nghệ thuật