Tại cuộc họp Quốc hội ngày ¼, trong phiên thảo luận về tình hình kinh tế xã hội, Đại biểu Quốc hội Lê Như Tiến đã đề cập đến việc môi trường kinh doanh “trên trải thảm, dưới rải đinh”, có ý nói về việc bên trên trải thảm mời gọi đầu tư; nhưng bên dưới thì môi trường sống mất an toàn vì thực phẩm bẩn, tội phạm hoành hành, môi trường văn hoá đầy bạo lực, môi trường công vụ tham nhũng lớn, tham nhũng vặt tràn lan…

Trên trải thảm đỏ

Nhà nước đã phải đưa ra rất nhiều chính sách trải thảm đỏ để mời gọi các nhà đầu tư, thực tế thì thời gian qua các nhà đầu tư đã coi Việt Nam là điểm đến hấp dẫn, vốn đầu tư FDI đã tăng nhanh đáng kể. Các doanh nghiệp FDI đã tạo nhiều công ăn việc làm cho người lao động, ví dụ như chỉ riêng các FDI ngành may mặc cũng tạo việc làm ổn định cho 2 triệu lao động.

Doanh nghiệp FDI cũng góp phần tăng trưởng GDP, là chủ lực xuất siêu, trong khi khu vực kinh tế trong nước năm 2015. Theo số liệu của Tổng cục Thống kê trong năm 2015 cả nước nhập siêu 3,2 tỷ USD, bằng 1,97% kim ngạch xuất khẩu. Riêng khu vực kinh tế trong nước nhập siêu 20,3 tỷ USD. Còn các doanh nghiệp FDI xuất siêu 17 tỷ USD.

Dưới rải đinh

Trên thì cố gắng thu hút đầu tư FDI, nhưng dưới lại rải đinh. Chỉ đơn cử câu chuyện nhiều báo chí đã đưa tin về Công ty Tân Đức ở Long An bức ép cư xử kiểu “luật rừng” với Công ty Tango Candy (doanh nghiệp Nhật Bản). Ngày 19/3/2016, Công ty Tango Candy trong khu công nghiệp Tân Đức đã bị Công ty Tân Đức rào chắn để thu phí, cả cổng chính và cổng phụ của Tango Candy đều bị chắn lại bằng hàng rào và các đống đất đá hàng chục tấn. Công nhân hầu hết là nữ muốn vào nhà máy làm việc phải vất vả leo qua. Đồng thời, Công ty Tân Đức còn đào ống và cắt nước của Tango Candy.

Trước đó, Công ty Tân Đức cũng hành xử “luật rừng” như vậy với hai doanh nghiệp nước ngoài khác đang hoạt động tại đây. Hiện nay, trong khu công nghiệp Tân Đức còn 33 doanh nghiệp vẫn chưa đóng khoản phí vô lý này, hầu hết là doanh nghiệp nước ngoài, tất cả đều không đồng ý với mức phí quá cao mà phía Công ty Tân Đức đưa ra. Người dân xấu hổ cho người Việt vì hành vi đó, nhưng các cơ quan chức năng địa phương thì vô cảm, thờ ơ vì coi đó là việc của các doanh nghiệp với nhau.

An toàn thực phẩm

Đại biểu Trần Ngọc Vinh (Hải Phòng) bức xúc với việc liên tiếp có những thông tin thương lái tiêm thuốc an thần cho lợn trước khi giết mổ, rồi người chăn nuôi cho gia súc ăn thêm hoá chất để tạo nạc, dùng chất vàng ô để nhuộm cho da gà vàng, người trồng chuối tiêm hoá chất để cho chuối chín vàng đều, người bán thịt bơm nước vào thịt lợn, bò để tăng trọng lượng, nội tạng động vật hôi thối được ngâm hoá chất để tẩy trắng…

Thực phẩm bẩn đã làm bệnh tật gia tăng, tỷ lệ ung thư Việt Nam thuộc hàng cao nhất thế giới, bệnh viện lúc nào cũng quá tải, con đường từ “bàn ăn đến nghĩa địa” chưa bao giờ gần như thế này.

Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp QH Lê Thị Nga còn mạnh dạn nói kinh doanh chạy theo lợi nhuận mà bất chấp hậu quả đối với sức khỏe và an toàn của cộng đồng; vô cảm, thậm chí tàn ác khi trục lợi trên sự sống, chết của đồng bào mình. Vấn nạn thực phẩm không an toàn là nguyên nhân khiến bệnh ung thư tăng cao ở nước ta trong những năm qua và đang trở thành nỗi ám ảnh của các gia đình Việt Nam.

Còn đại biểu Lê Như Tiến (Quảng Trị) cho rằng mất an toàn thực phẩm là một biểu hiện cho thấy môi trường của Việt Nam chưa sạch để đất nước cất cánh, hàng ngày, người dân thay vì phải bổ sung dinh dưỡng thì lại được bổ sung toàn độc tố.

An ninh không tốt

Cuộc sống mất an toàn, tiêu biểu như hình ảnh về nữ du khách nước ngoài nước mắt ròng ròng vì bị cướp trên phố. Trước đó tại Sài Gòn cũng từng treo nhiều khẩu hiệu cảnh báo nạn trộm cắp để du khách đề phòng, nhưng nhiều ý kiến cho rằng phản cảm nên đã bỏ đi.

Môi trường sống kém từ tình trạng bạo lực học đường cũng nhan nhản khiến phụ huynh học sinh thấy bất an, mới nhất một bé gái mới vào lớp 1 bị cô giáo đánh thâm tím mặt mày, phải nhập viện điều trị, hàng loạt bé gái khác bị thầy giáo xâm hại xảy ra ở Lào Cai, ông Tiến nhận xét là một biểu hiện tận cùng của môi trường đạo đức xã hội băng hoại.

Môi trường sống, từ những khía cạnh khác như môi trường đầu tư kinh doanh, Đại biểu dẫn lại hình ảnh so sánh “đất lành nhưng chim chưa đậu thì đã nhậu hết chim”. Môi trường hội nhập của doanh nghiệp cũng đầy thách thức trước một rừng, một mớ bòng bong những điều ước quốc tế được ký kết mà không có người chỉ dẫn, báo đường.

Môi trường công vụ

Môi trường công vụ cũng được đại biểu Quảng Trị đề cập như một điểm đen đau xót trên cơ thể nhiều bệnh của nền kinh tế đất nước. Đó là nạn tham nhũng.

Tham nhũng lớn, tham nhung vặt khắp nơi khiến ngay cả người đứng đầu Đảng cũng phải đặt câu hỏi “cái gì cũng chạy, chạy chức, chạy quyền, chạy luân chuyển, vậy ai chạy, chạy ai?”. Chủ tịch nước khi tiếp xúc cử tri cũng phải đau xót nói với cử tri về vấn nạn tham nhũng. Thủ tướng thì đã phát biểu, dù đau đớn cũng phải cắt bỏ ung nhọt tham nhũng. Phó Chủ tịch nước thì nói “người ta ăn hết của dân không từ một cái gì” – Phó Chủ nhiệm UB Văn hoá, giáo dục, thanh niên, thiếu niên và nhi đồng của Quốc hội dẫn chứng hàng loạt phát ngôn của các vị lãnh đạo cao nhất của Đảng, Nhà nước để khái quát về môi trường công vụ thiếu lành mạnh hiện nay.

Những góp ý thẳng thắn của các Đại biểu Quốc hội đã phơi bày hiện trạng của đất nước với kỳ vọng giúp cải thiện các môi trường được tốt hơn, minh bạch, sạch sẽ hơn để nền kinh tế cất cánh.

Thành Long

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay:

Từ Khóa: Thể Loại: Kinh tế