Năm 2015, Việt Nam chính thức gia nhập Cộng đồng Kinh tế Asean, cơ quan quản lý nhà nước, doanh nghiệp và người dân đang tích cực chuấn bị các điều kiện để có thể hội nhập. Đối với các sản phẩm nông nghiệp của ta thì trước hết phải giảm giá thành cho phù hợp.    

Giá thành cao vì phải cõng phí

Ông Nguyễn Văn Trực, Tổng giám đốc Tổng công ty Nông nghiệp Sài Gòn cho biết, hiện phí, lệ phí kiểm dịch trên gia cầm còn khá nhiều, đôi lúc trùng lắp làm tăng chi phí sản xuất và lưu thông.

Ông nói một con gà đang ‘cõng’ tới 14 loại phí, lệ phí như kiểm dịch gà con mới nở, cấp giấy kiểm dịch xuất khẩu gà khỏi trang trại ngoài tỉnh, kiểm soát giết mổ, tiêu độc, khử trùng… Quá trình chăn nuôi, các cơ sở phải lấy mẫu nước để kiểm tra xem có bệnh gì trên gia cầm không cũng phải đóng phí.

Từ đó, ông Trực đề nghị các đơn vị sản xuất theo chuỗi khép kín (từ gà con nuôi thịt, giết mổ, chế biến) chỉ nên tính phí kiểm dịch đầu vào (gà con) và đầu ra cuối cùng (chế biến) mà bỏ các công đoạn trung gian.

Còn tại hội nghị đổi mới kinh tế hợp tác nông nghiệp tháng 10/2014, ông Phạm Quốc Ân, Chủ nhiệm Hợp tác xã chăn nuôi Quý Hiền (Lào Cai) nêu ra quy định trái khoáy về việc cấp giấy phép cho trứng ra khỏi địa bàn chỉ có giá trị trong một ngày.

Ông Ân cho biết, các trang trại, hộ dân muốn bán trứng trong huyện phải có tem vệ sinh thú y; nếu muốn bán ngoài huyện thì cần có thêm bộ giấy vận chuyển kiểm dịch sản phẩm động vật ra ngoài địa phương. Nhưng giấy này chỉ có giá trị trong một ngày. “Điều này như đánh đố hợp tác xã thực thi”, ông Ân dẫn chứng. “Nếu chúng tôi muốn chấp hành tốt các quy định, không trốn tránh gì thì phải có một nhân viên túc trực ở trạm thú y để xin giấy. Nếu không, khi cần bán hàng mà cán bộ đi vắng thì không xin được giấy phép. Nếu không xin được mà ‘đi chui’ thì bị phạt”, ông Ân nói và cho biết muốn bán được hàng đôi lúc ông thường đưa xe hàng đi lúc 23h.

Các quy định trên khiến không ít người dân và doanh nghiệp có tâm lý né thú y. Nhiều quy định khác cũng được phản ánh tới bộ trưởng nông nghiệp như kiểm dịch mật ong, giống thủy sản theo kiểu “ngó qua một cái, cấp cái giấy và thu tiền”.

Câu chuyện đàn ong “cõng” quá nhiều phí được bà Nguyễn Thị Hằng, Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Hiệp hội Nuôi ong Việt Nam đưa ra tại diễn đàn doanh nghiệp tổ chức vào tháng 10/2014. Theo quy định năm 2005 của Bộ Nông nghiệp thì cứ vận chuyển trên 200 kg mật ong hay một đàn ong từ huyện này đến huyện khác thì phải có giấy kiểm dịch.

Bà Hằng ước tính, với sản lượng 45.000 tấn mật ong hàng năm sẽ cần tới 225.000 giấy phép để chuyển ra khỏi các huyện. “Nếu cấp 1 giấy phép hết 1 ngày thì cần 225.000 ngày, tương đương 616 năm và nếu mất 2 ngày cho 1 giấy phép thì sẽ cần 1.232 năm”, bà Hà nêu.

Bên cạnh đó, mật ong và đàn ong cứ chất đống ngoài trời để chờ đơn vị chuyên môn cấp giấy phép kiểm dịch cũng khiến chất lượng của danh hiệu không đảm bảo.

Làm gì để giảm chi phí sản phẩm nông nghiệp

Khi hội nhập kinh tế khu vực thì vấn đề giá thành sản phẩm nông nghiệp là hết sưc quan trọng, vì Việt nam đang là một nước nông nghiệp, 70% lao động trong lĩnh vực nông nghiệp. Nhưng thực tế thì giá thành sản phẩm nông nghiệp của Việt nam lại đang khá cao.

Chúng ta đều biết rằng năng suất lao động của Việt nam hiện nay quá thấp, chỉ bằng 1/18 của Singapore, nhưng nếu tính riêng lĩnh vực nông nghiệp, chăn nuôi thì lại thấp hơn nhiều. Có rất nhiều nguyên nhân làm cho năng suất lao động thấp, giá thành sản phẩm cao. Nhưng thực tế trên cho thấy vai trò quản lý nhà nước đang có vấn đề cần phải xem xét để điều chỉnh cho phù hợp, không thể để cho phí và lệ phí làm tăng cao giá thành sản phẩm được. Để làm được điều này, chúng ta cần phải thay đổi cách suy nghĩ trong hội nhập, cần phải rà soát để xóa bỏ những thủ tục phiền hà, phí, lệ phí vô lý, muốn vậy phải xuất phát từ cái tâm làm vì người dân.

Thành Tâm

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: