Người đàn ông vô gia cư đã dành 2 ngày lang thang hết phố này qua phố khác với mong muốn tìm cô gái trẻ, người đánh rơi chiếc túi xách bị mất trong đó có chứa một chiếc iPhone với giá 300 Bảng (khoảng 9 triệu đồng).

Trong một buổi tối chơi ở Bolton, Daisy Owen, 20 tuổi không may làm mất chiếc túi xách của mình trong đó có 1 chiếc iPhone giá 300 bảng, chìa khóa nhà và giấy phép lái xe tạm thời.

Không lâu sau, ở phía bên ngoài quán rượu, Paul Calderbank – một người vô gia cư đã vô tình nhìn thấy chiếc túi của Owen. Anh mất 2 ngày đi bộ trên phố để tìm chủ nhân của chiếc túi với hy vọng nó quay về vị trí cũ, anh không muốn chiếc túi rơi vào tay những kẻ xấu.

Daisy Owen, 20 tuổi không may làm mất chiếc túi xách của mình trong đó có 1 chiếc iPhone giá 300 bảng, chìa khóa nhà và giấy phép lái xe tạm thời

Nỗ lực kiếm tìm của Paul đã được đền đáp, anh gặp một trong những người bạn của Owen và bạn của cô ấy đã thông báo qua Facebook cho cô về chiếc túi đã mất.

Paul đính kèm một tờ giấy ghi chú vào túi xách để đảm bảo anh sẽ không gặp rắc rối, vì anh lo lắng ai đó có thể nghĩ anh đã lấy trộm nó. Trên đó viết:

“Tôi không muốn nói với bất kỳ ai ở thành phố bởi vì họ có thể sẽ nói rằng cô ấy là một trong những người bạn của họ. Tôi không thể tin tưởng vào bất cứ ai và lo lắng trong trường hợp bất cứ ai nghĩ rằng tôi đang giấu nó”.          

Tờ ghi chú tiếp theo có ghi: “Tôi muốn xác định vị trí của chủ sở hữu thực sự và trao tất cả đồ đạc lại cho cô ấy, bởi vì tôi là một người trung thực, và tôi cảm thấy rất tốt khi làm điều đúng đắn”.

Tờ ghi chú của người đàn ông nhắn cho cô gái

Paul cũng nói rằng ông “không thể chờ đợi để làm việc như một thám tử”.

Tại Breightmet, Daisy nhận được tin nhắn từ bạn mình hỏi rằng có phải cô đã mất một chiếc túi xách không, và thông báo với cô rằng có một người vô gia cư đã đi bộ suốt 2 ngày trên phố để tìm cô để xin trả lại chiếc túi xách.

Daisy không thể tin nổi những gì đang diễn ra: “Tôi nhận được tin nhắn từ người bạn hỏi liệu có phải tôi bị mất túi và đồ trong đó không?

Bạn tôi nhắn rằng một người vô gia cư đã gặng hỏi những cô gái ở lứa tuổi tôi và hỏi họ có biết Daisy Owen không?

‘Ngay khi tôi nhận được tin nhắn tôi lái xe thẳng tới Bolton”.

Lên tới Bolton, Daisy đã cố gắng hỏi thăm tất cả những người vô gia cư mà cô gặp để xem họ có biết chuyện về chiếc ví của cô không, nhưng tất cả mọi người đều không biết. Khi đang cảm thấy thất vọng khi không có bất kỳ một thông tin nào về người mà cô cần tìm, cô gặp một nhóm 3 người vô gia cư đi tới trong đó có Paul. Anh kéo cô sang một bên và yêu cầu cô nói địa chỉ để kiểm tra xem liệu cô có đúng người mà anh tìm không.

Chân dung người đàn ông vô gia cư tốt bụng

Cô ấy nói: “Anh ấy sẽ đi bộ suốt quãng đường đến nhà tôi để đảm bảo rằng đúng địa chỉ….

Thật là khó tin rằng anh ta đã tìm kiếm hai ngày và tìm ra tôi để trao trả đồ cho tôi”.

“Hầu hết mọi người đều nói nếu là người vô gia cư thì ở vị trí đó tôi sẽ bán tất cả những thứ nhặt được trong túi để cải thiện cuộc sống – nhưng Paul không nỡ làm như vậy…

Hành động của Paul đã cho tôi thấy niềm tin đối với họ – thật là tuyệt vời. Anh ta vẫn đói mặc dù anh ta có một chiếc túi xách của tôi với giá 10 bảng”. “Anh ấy nói rằng anh ấy từng là một người đàn ông trung thực và điều đó làm anh ấy vui vẻ”.

Daisy đã trả ơn lòng tốt của Paul bằng cách thiết lập một trang gây quỹ để cố gắng giúp anh có một ngôi nhà lâu dài, một số quần áo mùa đông hoặc một số thực phẩm nóng.

Cho đến nay, trang này đã thu được hơn 500 bảng. Daisy nói thêm: “Tôi nghĩ anh ấy cần một ngôi nhà thực sự nên tôi đã giúp anh ấy bằng cách gây quỹ này.

Daisy đã trả ơn lòng tốt của Paul bằng cách thiết lập một trang gây quỹ để cố gắng giúp anh có một ngôi nhà lâu dài

Tại thời điểm đó anh ấy đang ở trong nhà trọ, nhưng anh ấy không còn đủ tiền trả tiền thuê nó nữa vì vậy tôi cũng muốn giúp anh ấy bằng cách đặt cọc một căn hộ hoặc nhà trọ trong vài tháng”.

Tấm lòng và hành động của Paul thật đáng quý. Là một người vô gia cư dù không có chút tài sản nào nhưng không vì thế anh cho rằng đồ đánh rơi của người khác sẽ thuộc về mình. Đối với Paul, nhiệm vụ của anh là đi tìm lại chủ nhân của món đồ đã mất. Cách anh lo lắng và tận tụy với mất mát của người khác khiến người ta tưởng anh đang lo cho người nhà hay bản thân.

Chỉ là câu chuyện về chiếc túi đánh rơi và hành động của người vô gia cư thôi đã cho chúng ta một bài học đẹp về cách ứng xử trong cuộc sống hàng ngày: Quan tâm người khác như quan tâm chính mình. Trong cuộc sống hàng này, sẽ không có quá nhiều cơ hội để bạn thực hiện lòng tốt. Tuy nhiên, khi một việc vô tình xảy đến, khi ai đó thật sự cần giúp đỡ, bạn hãy tận sức làm những gì bạn có thể, đó mới gọi là giúp đỡ chân thành.

Hương Phạm

Xem thêm:

Bài Liên Quan

Quảng Cáo:

loading...

Clip hay: