Câu chuyện về gói đồ trang điểm hơn 20 tuổi của mẹ được Phạm Đức Minh đến từ Nghệ An kể lại thực sự ý nghĩa và cảm động đến trái tim nhiều người. 

Ngày Minh chuẩn bị nhập học, Minh đã dành cả một tuần để dọn dẹp lại căn phòng nhỏ trên gác, bao kí ức và kỉ niệm về thời thơ bé lại ùa về trong cậu. Trong xấp ảnh cũ đã phai mờ và hoen ố bởi màu thời gian, có một tấm hình cũ dù không còn nhìn rõ nhưng Minh vẫn nhận ra đó là mẹ của hơn hai chục năm về trước. Mẹ ngày ấy rạng rỡ sức sống thanh xuân tươi trẻ, mái tóc xoăn điệu đà, quần tây áo sơ mi kiểu cũ, dịu dàng xinh đẹp hơn bao cô gái…

Quay xuống khoảng sân trước nhà, Minh thấy mẹ vẫn đang cặm cụi pha trà cho khách nơi quán nhỏ, thời gian đã làm mẹ thay đổi nhiều, mái tóc mẹ giờ đây điểm bạc, những nếp chân chim nơi khóe mắt cũng nhiều hơn. Ngẫm lại Minh chợt thấy lòng mình quặn lại, mẹ đã khác xưa nhiều rồi. Có một chuyện xảy ra làm Minh nhớ mãi:

“Lần trước thấy mẹ lôi cái túi bóng nhỏ ra, tôi mới biết đây là bộ trang điểm của mẹ: 1 thỏi son cũ chắc dùng vài năm rồi vì bình thường mẹ không bao giờ trang điểm, nông dân suốt ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời, lễ tết hay đám hỏi gì đó mới đánh chút son, thoa chút phấn để che đi vết rám nắng với tàn nhang thôi. Miếng bông đánh phấn nó cũng bị thủng vài chỗ rồi, cái kẻ mắt hình như từ hồi tôi còn đi học.

Mẹ chẳng đòi hỏi gì nhiều, mấy chục năm trời toàn lo cho con cái, gia đình mà chẳng một lời than thở. Phụ nữ mà, ai mà chẳng muốn đẹp. Nhìn lại mình, chả có gì trong tay cả. Đi lính về gần 1 năm giờ vẫn đang loay hoay tìm việc. Hôm nay thấy túi trang điểm này ở nhà bếp tự nhiên mắt tôi cay xè. Ngồi viết những dòng này, tôi khóc thật sự, chẳng biết tôi có yếu đuối quá hay không nữa. Tự thấy bản thân thất bại, chưa lo được gì cho gia đình”.

Hôm nay vô tình cầm lại bức ảnh của mẹ ngày còn thanh xuân, cùng với cái túi nilon đựng bộ đồ trang điểm trong nhiều năm qua của mẹ mà thấy tim mình quặn thắt. Phụ nữ thì làm gì có ai không muốn làm đẹp đâu, thế nhưng mẹ của Minh đã chẳng có thời gian để mà nghĩ đến chuyện đó.

Mẹ Đức Minh đã hi sinh tuổi xuân và nhan sắc để dồn hết yêu thương cho gia đình, không chăm chút cho mình.

Dù đã 20 tuổi nhưng Minh cảm thấy mình chưa một lần có thể nói ra những lời yêu thương với mẹ, rồi hôm nay lặng lẽ viết ra những chia sẻ của mình trên mạng, thật không ngờ nó động đến trái tim của hàng nghìn người đọc. Như cầu nối để các bạn cùng nhau viết ra những chia sẻ về mẹ, những mẩu chuyện muôn màu kí ức về mẹ, khiến ai ai cũng cảm thấy yêu mẹ vô cùng. Thật không ngờ tới nên Minh cũng chia sẻ cởi mở hơn:

Mẹ mình năm nay hơn 40 rồi, làm nông, vất vả lắm. Dưới mình còn 1 em gái nữa, em gần gũi thân thiết với mẹ hơn, chứ mình và bố thì ít nói, kể cả thương mẹ cũng không biết bày tỏ thế nào. Chỉ biết âm thầm đỡ đần mẹ việc trong nhà thôi.

Cái bộ mỹ phẩm kia thật sự mình cũng không biết bao lâu rồi, từ lúc biết nhận thức đến khi trưởng thành bằng này, mình đã thấy nó trong nhà rồi. Nhưng chẳng bao giờ để ý. Thời gian quả thật chẳng chờ ai cả. Nhìn làn da rám nắng của mẹ, tàn nhang với vết chân chim chồng lên nhau mà chạnh lòng vô cùng. Là con trai mạnh mẽ đến mấy cũng không kiềm chế được khi nghĩ đến hình ảnh mẹ như thế. Mẹ già đi là vì mình chứ ai…”.

Bên cạnh bộ son phấn bạc màu, Minh cũng chia sẻ về tuổi thơ của mình luôn được mẹ ấp ủ, chăm sóc và nâng đỡ vỗ về khi Minh bị bệnh.

“Mình từng mổ nhiều lần vì bản thân có bệnh bẩm sinh. Chỉ có mỗi mẹ bên cạnh, đút cháo cho ăn, thức thâu đêm trông, mình nằm trong trong phòng hồi sức còn mẹ thì ngủ ở hành lang bệnh viện, co ro trên cái võng xếp nhỏ. Mình đã từng đi làm ở tiệm bánh, rồi xin vào mấy khu công nghiệp rồi. Nhưng bệnh chưa khỏi hẳn lại phải nghỉ làm. Nhiều lúc nghĩ ngợi không ngủ được, thương bố mẹ vô cùng”.

Ít thấy mẹ trang điểm, nên chàng trai 20 tuổi cũng quên có một chiếc túi lưu giữ thiên tính nữ của mẹ.

Những tâm sự của Minh khiến bao trái tim đồng cảm, thương yêu và xúc động, những chia sẻ về bản thân chưa làm được gì nhiều cho mẹ, những ước mơ sẽ có tiền biếu mẹ hàng tháng để mẹ không phải vất vả nhiều. Cha mẹ nuôi con thường chẳng bao giờ chờ mong sự báo đền ơn đức, chỉ mong con có thể đủ lông đủ cánh mà tự lo liệu cho mình. Nhưng có một người con hiểu mẹ thì cũng là hạnh phúc và may mắn. Đôi khi nó không phải là sự giàu có, không phải là những lời động viên trực tiếp, mà là sự im lặng đứng nhìn, chứng kiến mẹ đang già đi theo năm tháng.

Và trong mỗi từng khoảnh khắc, hạnh phúc của con là chỉ mong được nhìn thấy mẹ cười. Những nhắn nhủ cuối cùng Minh muốn nói cho những ai còn mẹ thì xin đừng làm mẹ khóc, đừng làm giọt lệ buồn buồn vương trên đôi mắt khắc khổ bởi vất vả và lo toan.

Nguồn ảnh: Afamily

Gia Viên – Hồng Tâm 

Xem thêm:

Chia Sẻ

Clip hay